Nghe Tab
        Thành “cỗ máy tình dục” sau 2 đời chồng


        Thành “cỗ máy tình dục” sau 2 đời chồngNghe chúng bạn rủ rê, chị ta tìm đến phố thị để mua bán, trao đổi chính thân xác mình (ảnh minh họa)

        Thành “cỗ máy tình dục” sau 2 đời chồng

        Lần thứ hai lấy chồng, Diệp lại lầm lỡ với một gã nghiện. Gã vào tù, để lại Diệp cùng đứa con trai nheo nhóc.
        Lận đận hai lần đò
        “Chè Thái, gái Tuyên” dường như đã trở thành một thương hiệu về một miền quê có nhiều cô gái xinh đẹp. Chẳng thế mà những kẻ “buôn phấn bán hương” thường lợi dụng mác “gái Tuyên” để chèo kéo khách, để được chú ý hơn và có thể nhận được nhiều hơn một chút những đồng bạc. Thế nhưng, người đàn bà ấy thì khác, chị ta chẳng muốn nói về gốc gác, xuất thân của mình với những gã đàn ông hay với bất cứ ai. Chị ta sợ, những nhơ nhuốc của chị ta chốn thị thành sẽ làm hoen ố chút danh dự gia đình.
        Đào Bích Diệp (SN 1977, trú tại Tân Trào – Sơn Dương – Tuyên Quang) là tên khai sinh cha mẹ đặt cho chị ta. Diệp không chỉ là “gái Tuyên xịn” mà còn là một cô gái người dân tộc Tày mộc mạc, chất phác, sinh ra và lớn lên ở một bản làng heo hút, nơi có những nếp nhà sàn cao cao nơi chân núi. Vài lời giới thiệu về Diệp khiến tôi hình dung về một cô thôn nữ đậm chất quê nhưng tôi đã lầm.
        Thành “cỗ máy tình dục” sau 2 đời chồng, Tệ nạn xã hội, An ninh Xã hội, ban dam, mai dam, gai ban dam, cave, bao, bao cong an, bao an ninh, vn
        Diệp tại trung tâm giáo dục lao động ở Hải Phòng
        Gặp Diệp trong một Trung tâm giáo dục lao động của Hải Phòng, Diệp hiện tại khác xa với hình dung của tôi. Ở Diệp nét đồng nội vốn có đã “bay đi” rất rất nhiều. Có chăng còn sót lại chỉ là dáng người hơi đẫy đà, sức vóc lao động của một thời lam lũ. Ngay cả đến giọng nói của Diệp cũng thế, chẳng còn cách phát âm lơ lớ như thường thấy ở các cô gái vùng cao nữa, Diệp nói chậm, cách “nhả chữ” như đếm giúp chị ta phát ra những âm ngữ phổ thông rất chuẩn mực.
        Người đàn bà vùng cao xuất hiện trước mắt tôi với mái tóc nhuộm vàng và được cắt tỉa rất thời thượng. Đôi mắt Diệp to, tròn nhưng ánh nhìn vô hồn, hoang dại. Có thể, thời còn son rỗi Diệp đẹp thật, nhưng khi ấy, ấn tượng về Diệp trong tôi là một người đàn bà chẳng xấu, chẳng đẹp. Những nét quê bị che đậy, tô vẽ đậm nhưng xét tổng thể, chẳng làm Diệp hiện đại, đẹp đẽ hơn mà trái lại khiến chị ta kệch cỡm trong một mớ những lộn xộn pha tạp.
        Nhắc đến gia đình, Diệp thoáng chùng giọng và buồn. Diệp bảo, phải lâm vào hoàn cảnh hôm nay, với chị ta như một sự tất yếu bởi sự dẫn dắt, đẩy đưa của cuộc đời. Bố mẹ Diệp là những nông dân thuần phác điển hình. Nhà Diệp có những 8 anh chị em, trong đó có 5 chị em gái và 3 anh em trai. Đông con, nhà lại nghèo nên anh chị em của Diệp chẳng được chăm chút, cứ bữa đói, bữa no qua ngày. Học hết lớp 7 Diệp đã bỏ học để ở nhà phụ bố mẹ làm ruộng.
        Rồi khi tròn 18 tuổi, Diệp khăn gói về nhà chồng. Chồng Diệp là một anh nông dân người cùng bản. Vợ chồng Diệp sinh đứa con trai đầu lòng ngay trong năm cưới. Nhưng rồi, hạnh phúc của người đàn bà vùng cao ấy “ngắn chẳng tày gang”, khi con trai còn nhỏ dại, người chồng của Diệp đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo và chết.
        Chưa đầy ba mươi tuổi, Diệp trở thành góa phụ. Không đành lòng sống cảnh góa bụa khi mới bước vào ngưỡng cửa cuộc đời, người đàn bà bản năng trong Diệp đã lạnh lùng gửi lại đứa con thơ cho ông bà nội chăm sóc và đi tìm hạnh phúc mới.
        Người chồng thứ hai mà Diệp chọn và chọn Diệp là một gã nghiện ma túy. Cuộc sống ngày thường ở nông thôn, kiếm được vài đồng để mua thức ăn vốn đã xa xỉ, phải lo kiếm tiền để phục vụ cho nhu cầu hút chích của một con nghiện là một điều không tưởng. Có thêm một đứa con trai với người chồng thứ hai này, Diệp nếm trải sự tột cùng thiếu thốn, vất vả. Rồi khi gã chồng nghiện dính vào buôn bán ma túy phải đi tù, Diệp gửi lại con trai ở nhà chị gái ruột, rời quê đi kiếm việc làm.
        Lạc lối
        Nếu như khi nói về cuộc đời mình, về gia đình, Diệp như trút bầu tâm sự trĩu nặng thì khi được hỏi về chuyện “làm nghề” dẫn đến kết cục phải vào trại phục hồi nhân phẩm, Diệp lại tỏ ra đầy mánh khóe để chối bỏ. Diệp bảo, chị ta tìm đến Thành phố Hải Phòng với hy vọng kiếm được ít tiền gửi về quê nuôi con.
        Theo lời giới thiệu của chúng bạn, Diệp được một bà chủ quán café kiêm dịch vụ masage nhận vào làm nhân viên. Khẳng định bà chủ quán chẳng ép nhân viên bán dâm mà giao kèo rõ ràng, nếu chỉ làm nhân viên masage đơn thuần thì tiền công nhận được là 50 nghìn đồng cho một lần phục vụ khách. Biết bản thân chẳng còn sức hấp dẫn qua hai lần sinh nở, Diệp chấp nhận làm nhân viên masage.
        Tôi hỏi Diệp, vậy tại sao lại bị bắt buộc đi cải tạo trong trại phục hồi nhân phẩm, nơi mà chỉ dành cho những cô gái trót bán dâm cải tạo. Diệp thanh minh: “Hôm bị bắt, em vừa mới xuống Hải Phòng được vài hôm thôi. Lúc công an ập vào quán, em đang ngồi đó thì bị bắt chung”. Rồi dường như nhận ra sự vô lý trong chính câu nói của mình, Diệp lại bảo: “Khi đó em đang lên phòng lấy café cho khách thì bị công an bắt…”. Thấy thái độ ấy ở Diệp, tôi chỉ bảo: “Sẽ chẳng ai có thể bắt em vào trại này nếu như em không bán dâm…”. Diệp không đáp mà cúi đầu im lặng.
        Hỏi về dự định cho cuộc sống sau này khi ra khỏi trại cải tạo, Diệp bảo sẽ về quê để làm ruộng nuôi con trai nhỏ. Chị ta chẳng muốn tiếp tục cuộc sống hôn nhân với gã chồng nghiện nữa, dù nay mai gã cũng sẽ mãn hạn tù trở về. Trong phút chốc, Diệp dường như đã trở về đúng với bản năng của người mẹ yêu con. Ngoài đứa con trai nhỏ với gã chồng nghiện, trong suy tính của người mẹ ấy còn ấp ủ cả những yêu thương dành cho đứa con với người chồng xấu số đoản mệnh. Năm nay con trai cả của Diệp đã 17 tuổi và sắp có gia đình riêng. Chị ta mong chờ ngày được ra khỏi trại cải tạo lao động để được về quê hương, sống những ngày tháng nghèo khổ nhưng thanh thản bên con cái, bên gia đình. “Có lẽ em sắp được lên chức mẹ chồng, em phải sống tử tế hơn…”, Diệp nói với tôi nhưng trên hết chị ta tự nói với chính lòng mình về điều thiêng liêng ấy.
        Những gái quê bước chân ra khỏi lũy tre làng và nhanh chóng lạc lối vào những con đường tù tội thực sự không hiếm. Dường như đã thành mô tuýp chung: bất hạnh, nghèo khổ cộng thêm chút nhan sắc trời phú sẽ thành ra một gái bán hoa giữa chốn thị thành. Và sau cùng, cũng giống như Diệp, họ đều khát khao được trở lại là chính mình. Nhưng ở đời, ai cho họ được nghị lực, bản lĩnh và cơ hội để thực sự trở về?

        Nhãn: , , ,

        Ngôn ngữ giới trẻ: Đã đến lúc cần phiên dịch… tiếng Việt?


        “Zeu ngey moi a hog zi zau, a zhe wua trug dzon e, a zoi em wua Bih Qoi choi. Zeu a baz thi nhen tih e bit em koi pai zoi”, tôi đã đầu hàng với tin nhắn này.
        Việc một bộ phận giới trẻ, đặc biệt là các bạn trẻ tuổi mới lớn (9X - sinh trong thập kỷ 90 thế kỷ 20) sử dụng ngôn ngữ lóng, ngôn ngữ thời @ để nói chuyện với nhau không còn là hiện tượng lạ.
        Tuy nhiên, việc các bạn trẻ hiện nay quá lạm dụng ngôn ngữ kiểu quái dị trong các diễn đàn hoặc nhắn tin qua điện thoại và chat với nhau thật sự đã đến mức báo động.
        Ngôn ngữ quái dị đang được cổ súy
        Đã nghe nhiều và cũng từng đọc nhiều lần cái thứ ngôn ngữ là lạ của giới trẻ 9X qua một vài tin nhắn mà đứa em trai đang học ở Cần Thơ nhắn tin trước đây.
        Nhưng tôi thật sự sốc khi đọc được những dòng chữ quái dị của một cô bạn đang là sinh viên năm nhất Trường ĐH Văn Lang.
        Lúc trước, đứa em trai gửi tôi một vài tin nhắn với ngôn ngữ kiểu @ ấy, tôi đã phải ngồi đọc mãi mới hiểu nó viết gì.
        Ví dụ như: “Em chut ar2 dzui dze trog ngey le tizh iu nha!” (tạm “dịch” là: Em chúc anh hai vui vẻ trong ngày lễ tình yêu nha!), hoặc là: “Ar2 ui, hum ney em bun wa…” (tạm “dịch” là: Anh hai ơi, hôm nay em buồn quá).
         
        Mặc dù khó đọc và khó hiểu là vậy, nhưng tôi vẫn có thể hiểu được ngôn ngữ của em trai tôi nhắn, dù đó không phải là tiếng Việt, cũng không phải là tiếng nước ngoài.
        Tuy nhiên, với những dòng tin nhắn mà cô bạn học ĐH Văn Lang nhắn cho tôi thì tôi xin bó tay, vì có ngồi nghĩ nát óc tôi cũng không tài nào có thể dịch ra được những gì cô ấy muốn nói.
        Cụ thể: “Zeu ngey moi a hog zi zau, a zhe wua trug dzon e, a zoi em wua Bih Qoi choi. Zeu a baz thi nhen tih e bit em koi pai zoi” hoặc một đoạn bị chuyển mã hoàn toàn “”...†|Cl¥ ]_Cl` (µ “])Cl] \[†| (µº(“ \/º] §º ]º†|Cl]\[...???”,…
        Những tưởng chỉ một vài bạn trẻ thế hệ 9X hoặc 8X mới lạm dụng kiểu ngôn ngữ Việt không ra Việt, Tây không ra Tây nào ngờ cái thứ ngôn ngữ quái đản kia lại đang trở thành một thứ ngôn ngữ thông dụng trong giới tuổi teen hiện nay.
        Nó phổ biến rộng rãi đến mức tôi có thể bắt gặp kiểu ngôn ngữ trên bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu khi tham gia vào một vài diễn đàn, các forum chat hoặc các trang blog cá nhân.
        Có rất nhiều dẫn chứng về việc lạm dụng quá nhiều tiếng lóng làm cho ngôn ngữ “chính thống” bị méo mó, mất giá trị văn hóa của tiếng Việt mà tôi có dịp được đọc, chẳng hạn như: “bùn wá mài nhỉ, lẹi gần hít nem lép 12 roài… thí tụi mìn ko đc zui như hồi nem ngoái, nghĩ vậy thoai mừ teo bùn ghê gúm… nhưng mìn hứa sẽ mãi lè bẹn thân, đeng wên teo dzà mái trừng iu zấu nì nha”.
        Với đoạn đối thoại trên, nếu không phải là dân chat chuyên nghiệp chắc hẳn bạn sẽ không thể hiểu nổi “đoạn văn” đó nói cái gì?
        Sau nhiều lần chinh chiến tại các phòng chat tuổi teen và nhức tung đầu tôi có thể tạm dịch đoạn thoại trên như sau: “Buồn quá mày nhỉ, lại gần hết năm lớp 12 rồi… thế tụi mình không được vui như năm ngoái, nghĩ vậy thôi mà tao buồn ghê gớm… nhưng mình hứa sẽ mãi là bạn thân, đừng quên tao và mái trường yêu dấu này nha”.
        Không dừng lại ở những phiên bản ngôn ngữ tiếng Việt quái đản kiểu trên, tại một số trang blog cá nhân không ít các bạn trẻ tuổi teen còn giới thiệu cho những ai không đọc được ngôn ngữ thời @ này thì dùng phần mềm V2V (tạm xem là công cụ “dịch” tự động Việt sang Việt, và còn “dịch” được cả “ngôn ngữ siêu Việt”) sẽ làm cho người đó biết chính xác ngôn ngữ của tuổi teen đang sử dụng muốn nói gì.
        Tôi ví dụ: Tôj đâu co lỗj gj` cơ chư (tôi đâu có lỗi gì cơ chứ), hoặc là 3m hj~u chj’t lj`n (Em hiểu chết liền)…

        Ngôn ngữ tin nhắn và chat đang dần làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt.
        (ảnh minh họa)
        Những tưởng những thứ ngôn ngữ trên “sao Hỏa” trên sẽ bị chỉ trích, bài xích… Ấy thế mà thật bất ngờ làm sao, khi hiện nay có không ít tờ báo, đặc biệt là những tờ báo viết cho đối tượng tuổi mới lớn lại bê nguyên xi ngôn ngữ đời thường mà giới trẻ hay nói chuyện với nhau vào ngôn ngữ báo chí để làm tăng tính biểu cảm, sinh động cho bài viết của tác giả và gây được ấn tượng đối với độc giả.
        Ví dụ, mới đây trên trang viết của một tờ báo thuộc ngành đã đăng: tiền thành xiền, tình yêu thành tình iu, ghét như con bọ chét, nhỏ như con thỏ, tin vịt, chạy mất dép, bó tay.com, bốc hơi (biến mất), đít chai (kính), 2 (hi-chào), 4U (For you - cho bạn), 2NT (Tonight - tối nay), G92U (Good night to you)… đọc vào mà tôi nhức hết cả đầu, hoa hết cả mắt.
        Tình trạng lạm dụng quá nhiều tiếng lóng, từ địa phương cũng như vay mượn từ nước ngoài của một số tờ báo như thế đang ngày càng trở nên đáng lo ngại và cần được quan tâm điều chỉnh.
        Cần sự định hướng
        Trước thứ ngôn ngữ không giống ai kiểu trên đang trở nên thông dụng hơn bao giờ hết trong giới trẻ, tôi tự đặt câu hỏi cho mình: Không biết có phải vì những câu nói kiểu này được dùng vì nó có vần hay không, hoặc do thứ ngôn ngữ trên đang được xã hội chấp nhận?
        Tuy nhiên, khi tôi hỏi về ngôn ngữ của giới trẻ thường sử dụng, một thầy giáo dạy văn đã buồn rầu nói: “Nhiều em nói tiếng Việt còn chưa xong, viết không đúng, thêm ba cái tiếng không giống ai này nữa rồi cứ viết loạn cả lên.
        Nhiều khi chấm bài văn mấy em viết với thứ ngôn ngữ pha tạp lung tung mà tôi đâm lo. Nếu các em cứ dùng kiểu câu chữ ấy mãi thành thói quen thì rất dễ viết sai tiếng mẹ đẻ. Rõ ràng đây là một vấn đề mà các nhà trường cần có sự tìm hiểu và giáo dục, định hướng cho các em”.
        Thực tế cho thấy, đa số lớp trẻ thời @ thích tạo cho mình một phong cách riêng không giống ai từ cách ăn, mặc, đi đứng cho đến cách sử dụng ngôn từ trong giao tiếp hàng ngày để tự khẳng định mình là người của thời đại mới.
        Ở một số tiệm net trên địa bàn TPHCM khách hàng thường lui tới phần lớn là các em học sinh, với mục đích chat và chơi game để xả stress sau một ngày “miệt mài” bên sách vở.
        Đặc biệt, các em ở lứa tuổi này đã ngồi vào chat mà sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ thì bị coi là “nhà quê”. Chính vì tâm lý không muốn thua bạn kém bè mà em này bắt chước em kia, từ đó xuất hiện một ngôn ngữ riêng dành cho tuổi teen và trở thành “mốt”.
        Việc lạm dụng ngôn ngữ chat của lớp trẻ thời @ không chỉ khiến cho các em mất dần vốn tiếng Việt mà nó còn đánh mất  sự trong sáng của tiếng Việt, làm mất bản sắc văn hóa của dân tộc.
        Đây là vấn đề hết sức cấp thiết. Thiết nghĩ, đã đến lúc cần có sự phối hợp giáo dục của gia đình, nhà trường và xã hội nếu không con em chúng ta sẽ mất đi năng lực cảm thụ vẻ đẹp của ngôn ngữ mẹ đẻ. Trong đó, điều quan trọng nhất là các em đang đánh mất ý thức về tinh thần tự tôn, lòng tự hào dân tộc về tiếng mẹ đẻ của mình.
         

        Nhãn: , , ,

        Bé gái đẩy mẹ vào tù còn nhẫn tâm viết đơn từ cha


        Câu chuyện chua xót này khiến người ta phải ngẫm nghĩ về cách giáo dục con trẻ.



        Từ khi con gái Lê Thị Ngọc Mai (SN 2000) lên 9 tuổi, mẹ của Mai là chị Nguyễn Thị Thanh Hương (SN 1978, ngụ ấp 4, xã Đốc Binh Kiều, huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp) ngày nào cũng có người đến nhà bắt vạ vì Mai quậy phá, trộm cắp vặt…
        Dạy dỗ nhiều nhưng con vẫn chứng nào tật nấy, một lần giận quá mất khôn, chị châm dầu lửa lên tóc con mình hăm dọa nhưng bất ngờ ngọn lửa phát hỏa khiến chị phải vào tù. “Đẩy” mẹ vào tù, đứa bé 12 tuổi viết đơn từ cha. Câu chuyện chua xót này khiến người ta phải ngẫm nghĩ về cách giáo dục con trẻ.

        Những trò quậy “hết thuốc chữa”

        Đến địa phương hỏi bé Mai, không những tất cả mọi người ai cũng biết, mà trên gương mặt người dân còn thể hiện rõ sự bực tức, khó chịu khi nhắc đến tên cô bé. Khắp ấp 4 này, Mai “nổi tiếng” ma lanh, gian xảo, hay đi khắp nơi phá làng phá xóm. Thấy Mai đến đâu, người ta đều đóng cửa lại, không cho vào nhà vì sợ mất trộm.

        Ngồi trong ngôi nhà lá ẩm thấp, xiêu vẹo, anh Lê Ngọc Điệp (SN 1966, cha cháu bé) không giấu được cảm giác hổ thẹn khi nói về con gái hư hỏng và đôi mắt luôn ngấn lệ khi nghĩ về người vợ đang ngồi tù vì con. Anh cho biết, cô bé là con gái đầu lòng của vợ chồng anh. Lúc nhỏ Mai rất ngoan hiền, biết vâng lời cha mẹ dạy bảo nhưng lớn lên, tính tình cô bé càng thay đổi theo chiều hướng xấu.

        Người cha nghẹn ngào: “Gia đình nghèo quá, không có một mảnh đất để canh tác nên vợ chồng tôi đành phải đi làm thuê làm mướn cho người ta mới đủ tiền nuôi 3 đứa con. Vợ tôi sáng sớm đã ra khỏi nhà làm công nhân cho một xí nghiệp giày da đến chiếu tối mới về, còn tôi thì đi tha phương cầu thực, qua tận Campuchia làm lúa mướn, mấy tháng mới về một lần. Không còn ai kềm kẹp con bé nữa nên tính tình nó mới tệ như bây giờ”.

        Vén ống quần lên chỉ về vết sẹo ở chân, người cha cho biết đó chính là hậu quả do con gái mình gây ra cách đây 3 năm. Để có tiền tiêu xài, cô bé khi đó mới 9 tuổi đã đem bán đôi bông tai mà cha mẹ cố công dành dụm mua cho. Khi gia đình bên ngoại phát hiện cháu mình không còn đồ trang sức, cô bé vờ khóc lóc, bịa chuyện cha mình đã giựt lấy đem bán.

        Họ hàng nhà ngoại khi ấy chưa ai hỏi rõ ngọn ngành đã vội tin, kéo nhau qua nhà đánh anh con rể bò lê bò càng, bán sống bán chết; khi nghe được lời thanh minh thì đã muộn. Giờ tuy vết thương đã lành lặn nhưng mỗi khi trái gió trở trời, chân anh lại đau nhức và không thể đi lại bình thường.

        Lần đầu tiên dựng chuyện trót lọt, cô bé có lẽ được đà tiến tới, ngày càng xảo trá hơn. Suốt thời gian đi học, canh những lúc trong lớp không có ai, bé gái này lại lén lục cặp xách của bạn lấy sạch tiền. Đến khi bị kiểm tra túi quần áo, dù phát hiện mình giữ số tiền trộm cắp, cô bé vẫn thản nhiên chối đẩy, cho rằng “tiền trên trời rơi xuống chứ tui không lấy”.

        Hơn một năm trước, thấy nhà hàng xóm không có ai, cô bé lén chui vào nhà rồi trộm 2 triệu đồng trong tủ, thản nhiên ở lại nấu mì gói ăn, thậm chí còn… đại tiện ngay trong phòng ngủ chủ nhà.

        Quá tức giận, gia đình bị mất trộm qua mách lại với mẹ của thủ phạm nhưng con bé vẫn mở mắt trao tráo chối tội. Đến khi lục túi phát hiện có nhiều tiền, Mai mới chịu nhận và nói đã lỡ xài một ít rồi bỏ chạy đi mất dạng làm người mẹ lại một phen muối mặt, vay mượn tiền bồi thường thiệt hại cho hàng xóm.

        Bé gái này còn nhiều lần leo lên ghe trộm đồ ăn; rình những lúc xe máy, xe đạp của người khác không ai canh giữ là dắt đi qua xã khác giấu vài ngày rồi đem bán lấy tiền xài. Dù mẹ đã nhiều lần la mắng, khuyên nhủ nhưng cô bé hư hỏng vẫn không bỏ được tật xấu, còn trả lời: “ngứa tay không chịu được”.

        Cha mẹ bất lực

        Đến hết lớp 5, cô bé nhất quyết xin cha mẹ cho nghỉ học vì “học không vô” rồi từ đó đi bán vé số kiếm sống. “Đi tới đâu nó cũng rêu rao là mình giỏi giang, đi bán phụ giúp gia đình nhưng thực chất chẳng có ngày nào con bé mang tiền về cho nhà”, người cha “tố khổ”.

        Những tưởng Mai chỉ lấy tiền lời mỗi ngày để tiêu xài lặt vặt nhưng nào ngờ đến đầu năm vừa qua, người mẹ mới biết con gái mình không những ăn cả vào tiền vốn mà còn vay mượn khắp nơi. Khoảng 19h ngày 5/1/2012, có một bé gái đến nhà đòi chị số tiền 100 ngàn con chị đã mượn rất lâu vẫn chưa chịu trả. Mới "è cổ" bồi thường 2 triệu Mai vừa ăn trộm, nay lại bị đòi nợ tiếp nên người mẹ giận dữ kêu con lên gặng hỏi nhưng con gái vẫn một mực không chịu nhận.

        Phẫn nộ bé gái đẩy mẹ vào tù, viết đơn từ cha - 1
        Lá thư từ cha của đứa bé hư đốn

        Người mẹ liền kêu đứa con út qua nhà bà nội mượn chai dầu lửa đem về rồi chế lên tay, thoa vào phần đuôi tóc con mình, hăm dọa “nếu con vẫn không chịu nhận và thay đổi tính tình thì mẹ sẽ đốt sạch tóc”.

        Nghĩ từ trước giờ mẹ chưa bao giờ đánh mình một roi nên sẽ không bao giờ dám làm chuyện này, cô bé ngước mặt thách thức. Không còn kìm chế được nữa, người mẹ nổi nóng, bật hộp quẹt đưa vào gần tóc con dọa, ai ngờ lửa cháy thật. Người mẹ bừng tỉnh, vội cùng người nhà lấy mền mùng dập tắt lửa rồi đưa con mình đến bệnh viện.

        Do được dập lửa kịp thời nên chỉ sau nửa tháng nằm viện, vết bỏng của Mai đã liền da và vết thương của con bé chỉ xếp loại thương tật tạm thời nhưng hành động đốt con của chị Hương đã bị tòa án xét tội “Cố ý gây thương tích” với mức án 2 năm tù giam.

        Cha của cô bé giận dữ nhớ lại: “Hôm xét xử, đứng trước tòa mà nó vẫn chối là không mượn tiền người ta, rất là có hiếu, bán vé số kiếm tiền lo cho cha mẹ và các em. Đến khi tòa hỏi mấy người nó mượn tiền thì ai cũng nói có, lúc đó nó mới chịu cúi mặt xuống im re.

        Thật không thể ngờ nó lại hư đốn như vậy. Bây giờ ngoài chợ người ta còn đồn, tại vợ tôi lăng nhăng với người khác bị nó phát hiện, sợ nó nói lại với tôi nên đốt nó chết để bịt miệng. Tôi nghe mà giật cả mình. Vợ tôi hiền dữ lắm, làm gì có chuyện đó. Không biết có phải nó lại dựng chuyện lên để người ta thương tình không nữa. Giờ nó có nói gì cũng không ai dám tin hết, kể cả tôi là cha nó cũng vậy”.

        Ngày mẹ bị mình “đẩy” vào tù, bé gái này đã viết một lá thư với nội dung hết sức sướt mướt: “Con ngàn lần xin lỗi mẹ vì mẹ dạy dỗ con không nghe. Mẹ ơi, mẹ đừng giận con nhe. Mẹ ráng cải tạo thành người tốt, con sẽ chờ đợi mẹ về từng ngày, từng giờ để cả nhà mình đoàn tụ. Nằm đêm suy nghĩ con hối hận lắm. Con muốn là một đứa con ngoan của mẹ”.

        Đọc những dòng thư này, trong trại giam, người mẹ đã không ngăn được dòng nước mắt.

        Những tưởng rồi từ đây con mình sẽ thay đổi như lời đã hứa nhưng “ngựa quen đường cũ”, cách đây một tháng Mai lại tiếp tục ăn cắp vặt. Nhân lúc một người bạn của cha ghé nhà thăm hỏi gia đình ngủ mê mệt trên võng, cô bé đã rút lấy điện thoại giấu đi. Dù người lớn đã năn nỉ xin mua lại với giá 300 ngàn, bé gái vẫn không chịu trả, cuối cùng cha của bé phải lục tìm mới thấy con bé giấu trên người.

        Bé gái “hết thuốc chữa” này giận dỗi bỏ ra sau nhà viết lá thư từ cha vì “ở với mẹ sung sướng hơn nhiều”.

        Cha cô bé đau xót tâm sự: “Từ hôm đó đến nay, nó dọn về bên ngoại ở luôn. Xảy ra cớ sự như ngày hôm nay phần nhiều vì vợ chồng tôi không có thời gian dạy dỗ con cái đàng hoàng. Cầu mong càng lớn nó càng hiểu chuyện và không tái phạm nữa, nếu không chắc sau này tôi sẽ làm đơn nhờ chính quyền đưa nó đi trường giáo dưỡng”.

        Nhãn: , ,

              Cộng Album & Video - xem demo
              Cộng Tên: Mã Nhúng: