(SiteVui.Com) - Lúc đầu con cũng nhớ lời mẹ, cái gì
cũng phải chờ đến ngày cưới, nhưng hắn cứ tỉ tê: Yêu là dâng hiến cho
nhau và như thế càng yêu nhiều hơn"... Hương thút thít kể với mẹ.
Hic..đọc xong rồi té ngửa vì con nhỏ....ngu quá
Chị Hào bước từ cầu thang xuống, đúng lúc Ngọc Hương đi
ra khỏi nhà, dáng đi chuệnh choạng. Thấy vậy, chị giật giọng: “Hương,
hình như con...”
Hương quay lại nhìn mẹ sợ sệt, run rẩy chẳng nói
được câu gì. Thấy thái độ của con, chị Hào biết điều kinh hoàng vừa đập
vào mắt mình là sự thật: “Trời ơi là trời, sao lại thế này được hả?” -
Rồi chị khóc hu hu, nói trong nước mắt – “Bao giờ? Với thằng nào? Tao có
thấy mày chính thức yêu đương gì đâu”.

Đã
nói đến nước đó song chị Hào vẫn nuôi chút hy vọng rằng con gái mình sẽ
chối đây chối đẩy. Nhưng hai mắt nó cụp xuống, lí nhí: “Chắc khoảng hơn
ba tháng rồi mẹ ạ. Nhưng con... Con không dám chắc là của ai. Con đi
lại với hai người một lần”.
Chị Hào chẳng nói thêm được lời nào, xỉu
luôn giữa nhà. Hương vội kêu người đưa mẹ lên giường, xoa bóp và cho mẹ
uống nước gừng. Chị Hào tỉnh dậy, với điện thoại gọi ngay cho chồng:
“Anh vứt cái công trình đẻ ra bạc tỷ của anh đó. Về nhà nhanh, giải
quyết “công trình” đồ sộ của con gái anh!”.
Nghe vợ điều động,
Quân lập tức về, xem cái “công trình” vợ nói. Là người đàn ông bản lĩnh
nhưng khi biết sự tình, anh cũng không khỏi choáng váng. Quân nghĩ, cha
mẹ nó ngày trước quan trọng việc giữ gìn khi yêu đương lắm, sao nó có
thể như thế được.
Trích:
Hồi xưa, khi yêu Hào được hai năm, ngoài
cái cầm tay vuốt tóc ra, Quân đừng hy vọng “tiến xa” hơn được nữa. Yêu
mãi mà chẳng được hôn, có lúc anh cũng nản. Có lần anh làm liều, đưa tay
vào trong áo Hào, thế là: “Bốp! Bốp! Bốp!”.

Mối
tình đứng trước nguy cơ tan vỡ vì Hào là cô gái không thể chấp nhận
được một kẻ thiếu đứng đắn. Quân giải thích thế nào cũng chẳng xuôi,
cuối cùng phải viện tới bạn bè đứng ra giải quyết và anh phải cam kết:
“Từ nay chết sống anh không được động đến người Hào cho đến ngày cưới!”.
Ba
năm yêu Hào tiếp theo, nhiều lúc Quân như phát điên, luôn phải trong
tình trạng đứng cách xa cô một mét. Ấy vậy rồi thời gian thử thách cũng
qua, anh cũng cưới được người mình yêu...
Thế mà cô con gái Ngọc
Hương của anh, mới mười lăm tuổi, anh đã tận mắt thấy nó hôn một thằng
trong quán cà phê. Anh bắt được, kéo nó về nhà định làm to chuyện, thì
nó nói với anh: “Thằng này con quen qua chát, mới gặp lần đầu. Hôn hít
thế thôi chứ không yêu đương gì đâu mà bố phải lo”.

Nó
nói làm anh điên tiết. Thà nó cứ yêu đương, cảm mến nhưng đừng trơ trẽn
nói thế. Rồi, vì thương con, anh bỏ qua, còn dặn không cho mẹ biết
chuyện này, nếu không mẹ giết.
Chị Hào tỉnh giấc, gọi con gái
vào, nói với nó: “Được rồi, bây giờ việc đã thế này, tao phải gặp mặt
hai cái thằng đấy để xem xét tình hình thế nào. Chuẩn bị đưa bố mẹ đi
gặp!”
Ngọc Hương ấp a ấp úng: “Gặp như bạn bè thôi, chứ mẹ bắt cưới,
chúng nó không chịu đâu. Một thằng nó yêu con nhưng nó lại biết con...
con có quan hệ với thằng kia nên chắc cũng chẳng chịu”.
Quân đỡ
lấy vợ đang như lên cơn đau tim. Anh gắt với con gái: “ Thằng nào cũng
được, mày cứ đưa bố mẹ đi gặp. Để xem yêu nhau thế nào mà chửa ra thế
này”.
Thế là ba cha con, mẹ con dắt díu nhau đến nhà cậu con trai
tên là Hoàn. Đứng trước căn nhà hai tầng nhỏ gọn, Ngọc Hương nói với bố
mẹ: “Nhà anh ấy đây, nhưng chỉ có mình anh ấy thôi. Bố mẹ anh ấy đi
nước ngoài cả”.

Rồi
Ngọc Hương bấm chuông. Mãi lâu sau mới có cậu con trai đầu tóc rối bù
ra mở cửa. Cậu ta không thèm chú ý đến việc có người lạ bên cạnh, thấy
Ngọc Hương là lao vào nắm lấy tóc giật mạnh, rồi tát bôm bốp vào mặt cô,
vừa chửi lớn: “Con kia, mày làm gì mà giờ này mới đến? Ông mày thừa
thời gian mà chờ mày từ sáng tới giờ à? Mày biến luôn đi!”
Vợ chồng
anh Quân không kịp trở tay. Chỉ khi con gái ăn đòn, anh Quân mới lao vào
đẩy thằng khốn ấy ra. Lúc này hắn ta mới nhận ra là có người lạ. Bị đẩy
ngã nhưng hắn vẫn to mồm: “Mày định thuê đầu gấu về “chơi” tao hả? Rồi
có lúc tao lại cho mày nhừ đòn!”
Ngọc Hương rối rít: “Không, đây là bố mẹ em. Họ muốn gặp anh...”.

Một
chút ngỡ ngàng thoáng qua, cậu con trai nói thẳng tưng: “Cháu.. Cháu
không biết, hai bác thông cảm. Cháu tưởng con bé này cay cú nên thuê đầu
gấu về xử cháu”.
Không bám vào vai chồng, chị Hào sẽ lại ngã mất.
Chị biết mình chẳng nên dây dưa với loại người đứng trước mắt mình tý
nào nữa. Chị kéo chồng và con về nhà. Ngọc Hương lủi thủi bước đi theo
bố mẹ. Đằng sau, cậu con trai vẫn không ngừng chửi bới: “Cô về thì về
luôn đi, hôm sau đừng có vác mặt đến đây!”.

Về
nhà, chị Hào kéo con lên giường rồi ôm lấy nó, nằm thủ thỉ. Cô con gái
thấy mẹ bớt giận, kể tuồn tuột hết với mẹ... Hoàn hơn Hương hai tuổi,
buôn bán điện thoại di động. Hai người quen nhau qua một người bạn giới
thiệu. Cũng như nhiều đôi trẻ khác bây giờ, yêu là “dâng hiến” cho nhau
tất cả.
“Lúc đầu con cũng nhớ lời mẹ, cái gì cũng phải chờ đến ngày
cưới, nhưng hắn cứ tỉ tê: Yêu là cứ dâng hiến cho nhau thì càng yêu
nhiều hơn. Con thấy có lý, con gật đầu. Khổ nỗi, anh Hoàn có tính vũ
phu, nên con cứ hở gì là anh ấy lại đánh. Đánh xong anh ấy lại dỗ dành:
Thương em như vợ, anh mới đánh, nếu chỉ xem em như mấy đứa anh yêu đương
vớ vẩn khác thì anh không thèm dính tay vào. Thế là những lúc con bị ăn
đòn, con lại thấy mình có quyền như vợ của người ta”, Hương vừa kể, vừa
thút thít.
Chị Hào nhìn những vết thâm tím trên người con, lòng quặn
đau, hai dòng nước mắt tuôi chảy. Khổ thân cho con bé, đang yêu mà đã
phải đóng vai một người vợ bị bạo hành. Nó không hề phân biệt nổi ranh
giới tình yêu và hôn nhân một tý chút nào. Chúng cứ nghĩ, đã yêu nhau là
phải thể hiện như là vợ chồng của nhau. Mà ai đời có vợ chồng nào lại
đối xử với nhau như thế đâu?

Rồi
như chợt nhớ ra, chị hỏi thêm: “Thế còn một cậu nữa?”. Ngọc Hương ôm
lấy mẹ, rồi nói trong nước mắt: “Hắn ta là bạn của thằng Hoàn này. Hôm
bọn con đi chơi ba người, hắn xin anh Hoàn cho hắn “thử” con. Anh Hoàn
gật đầu, nói anh đã cho phép, em cứ thoải mái”.
Nghe con gái kể, chị
Hào không sốc hơn được nữa. Con gái chị có thể nói là đã hỏng, nhưng
nhìn những giọt nước mắt của nó, chị biết nó đã phần nào nhận ra mình đã
sai như thế nào. Ngày mai, chị sẽ đưa nó ra viện để giải quyết cái thai
trong bụng. Và sau đó chị sẽ ở bên cạnh con để tìm lại cho nó những gì
thuộc về tuổi của nó...